Câu chuyện về Marco và Râu Trắng! (Fan Viết)

Câu chuyện về Marco và Râu Trắng
Nếu Bài HAY Share NGAY Nhé


Câu chuyện về Marco và Râu Trắng!
Fan Make nhé :D



Tại một quần đảo lớn nằm ở phía biển Tây. Nơi đây là khu lộn xộn nhất biển Tây với đủ mọi thể loại thành phần hải tặc tụ tập. Một cậu bé nhỏ tuổi chừng 12. 13 tuổi đi lững thững không mục đích ở đây. Cậu bé mặc một cái áo cộc, quần lửng, mái đầu khá trụi ở hai bên gáy, nhưng đỉnh đầu, tóc lại tua tủa đâm ra. Dáng vẻ khá là bụi bặm với đôi mắt dường như chán ghét mọi thứ. Cậu bước vào một quán ruợu, nơi đây đầy những mùi người. Những con người nồng nặc mùi rượu, mùi mồ hôi và cả mùi máu tụ tập với nhau để quên hết sự đời. Cậu bé cũng chẳng quan tâm đến những mùi ô uế ở đây. Bình thản gọi một ly rượu. Nhận thấy cái nhìn không mấy thiện cảm của ông chủ, cậu bé khó chịu rút ra một tờ 50 Beri ra đập xuống bàn. Tên chủ quán không nói gì, đập xuống bàn một ly rượu Sâm-Panh khiến rượu bên trong văng tung toé. Cầm lấy ly rượu, cậu bé nốc cạn lấy trong một hơi. Mơ màng nhìn ra xung quanh. Bất chợt một tiếng nói trầm ấm vang lên:

-Nhóc con. Mình ngươi lang thang vào cái xứ xó xỉnh này làm gì vậy. Nó thật không tốt tí nào đâu.

Giật mình nhìn sang bên cạnh. Cậu bé mới để ý thấy một người đàn ông to lớn đang nhìn mình. Người đàn ông đó đội mũ sụp kín mặt chỉ để cậu bé nhìn thấy mình. Tuổi tác chỉ mới tầm trung niên, nhưng bộ ria mép đã ngả sang màu trắng. Và đôi mắt thì thật là trìu mến. Cậu bé nhìn ông ta, một thoáng rung động xảy ra trong cậu bé. Và rồi, cậu bé gườm gườm nói:

-Kệ tôi. Tôi tự biết cách bảo vệ mình. Không cần ông phải lo.

-Braaaaah. -Tiếng cười vang vọng trong người đàn ông khiến cả căn phòng rung lên. -Tuổi trẻ, chỉ biết khinh đời mà chẳng có một tí gì là biết đến cuộc đời cả. Ta rất thích những kẻ như ngươi. Hãy lên thuyền của ta đi. Ta sẽ gọi ngươi là con trai và sẽ đối xử với ngươi như một người cha tốt nhất.

Câu nói đó của người đàn ông khiến cậu bé tức giận.

-Cha mẹ gì chứ. Ngươi có biết cha ta là một con yêu râu xanh hoang dâm đã quan hệ với bao nhiêu phụ nữ không. Rồi chính lão đã làm một việc ngu xuẩn là sinh ra ta trên đời, để rồi hắn đã mặc kệ mẹ ta chết vì bệnh tật. Ta đã chốn thoát khỏi những trận hành hạ của lão ta, anh lão, mẹ lão và những con bồ của lão. Gia đình gì chứ. Đều là giả dối cả. Thời đại này, tất cả đều là giả dối. Gia đình cũng vậy. Và bây giờ, một mình ta là quá đủ rồi. Ta không cần ai bên cạnh.

Người đàn ông ngồi lặng im. Rồi ồm ồm nói:

-Đừng ngốc thế chứ. Chính vì lí do đó nên ngươi mới cần đến ta. Gia đình ta là gia đình tốt nhất của ngươi. Trên thuyền của ta không được phép có sự giả dối với nhau. Hãy theo ta, chúng ta sẽ cùng ăn với nhau, cũng hát với nhau những bài hát tuyệt với trên biển. Rồi chúng ta sẽ là gia đình hùng mạnh nhất trên thế giới này.

Người đàn ông đặt tay lên vai cậu bé. Nhưng cậu bé vùng ra, cánh tay cậu bỗng đổi màu xanh da trời, rồi biến thành đôi cánh. Cậu đập mạnh đôi cánh xuống rồi bay vút ra ngoài trời.

Cả quán rượu hứng thú nhìn theo cậu bé:

-Đó là trái ác quỷ phải không? Nếu không phải là Logia thì chắc đó là một trái Zoan loại thần thoại.

-Phải. Zoan Thần Thoại. Zoan Phượng Hoàng. Loại này có thể tái sinh mọi vết thương trong cơ thể.

-Nhưng thằng đó bị tưng tưng à. Tự dưng lại biến hình bay vút ra ngoài làm gì.

Người đàn ông lặng lẽ mỉm cười nói một mình.

-Phải. Nó bị tưng tưng. Vì nó chỉ là một đứa trẻ. Con chim non bay đến đâu thì cũng phải tìm đường về tổ.

Quả thực, cậu bé bỗng nhiên bay ra vội vã vì cậu không muốn tỏ ra cảm động trước mặt người đàn ông. Cậu chưa từng gặp ai quan tâm đến cậu như người đàn ông này. Và cậu bay vội ra ngoài như muốn trốn chạy điều gì mà cậu đã từng giấu kín trong con người mình. Đáp xuống khu phố. Cậu lại đi, miên man suy nghĩ. Nhưng bỗng nhiên, trước mặt cậu. Một đám người chặn đầu cậu lại. Tên to xác nhất trong đám, kẻ có cái đầu trọc lóc và những cái răng mạ vàng đang cười một cách giả dối trước mặt cậu.

Tất cả mọi người đều xôn xao lên.

-Đó có phải băng Hải tặc đầu trọc nổi tiếng phải không? Băng hải tặc đã từng đánh tan hạm đội của thiếu tướng Rooney?

-Hình như thế. Kẻ đứng đầu là gã đầu trọc kia. Hắn đã ăn một trái ác quỷ năng lực siêu nhân thì phải.

Và rồi, tên thuyền trưởng, gã đầu trọc nhe răng cười với cậu bé.

-Nào, cậu bé. Cậu có muốn vào băng Hải tặc của ta không. Băng của ta rất cần những người có năng lực đặc biệt như cậu.

-Không. Tôi không muốn làm Hải tặc. Và nếu có làm thì cũng không vào cái băng rẻ rách của ông đâu. Tránh ra.

Mọi người rú lên.

-Thằng nhóc đó dám bảo băng Đầu trọc là băng rẻ rách kìa.

-Chắc nó chán sống rồi.

Câu nói đó của cậu bé chạm vào lòng tự ái của gã Hải tặc to xác. Hắn điên cuồng kêu lên giận dữ:

-Giết thằng nhóc đó cho ta.

Đám thủ hạ của hắn lập tức nã vô số viên đạn vào cậu bé. Nhưng một ngọn lửa xanh da trời bốc lên trên người cậu bé và hút lấy hết những viên đạn đó, biến chúng thành hư vô. Ngay đó, cậu bay vút lên và tung liên tiếp những cú đá vào đám thủ hạ của tên Hải tặc kia. Những cú đá đó mạnh đến nỗi mấy tên trúng mấy cú đá đều văng bật ra ngoài. Cảnh này khiến tên Hải tặc nổi giận. Hắn bèn đứng lên bước tới chỗ của cậu bé. Cậu bé xông đến tung một cú đá vào hắn. Nhưng hắn né được và bàn tay bỗng xuất hiện một quầng sáng nắm lấy cổ cậu bé quật mạnh xuống đất. Hắn cười to:

-Tưởng tao không biết năng lực của mày hay sao. Mày có thể xuyên qua mọi đòn tấn công. Nhưng mày không thể xuyên qua Haki được. Mày không muốn vào băng tao thì tao sẽ chiều. Bây giờ, tao sẽ bán mày cho nhà đấu giá. Giá của mày có thể lên đến vài trăm triệu Beri đấy. Chúng mày mang còng đá biển lại đây. Với bọn này thì cần phải thế mới giữ nổi chúng.

Cậu bé vùng vẫy trong tay hắn. Cậu vẫn chưa quen với năng lực này. Bởi vậy mà dù giãy giụa bao lâu. Cậu vẫn không thể nào thoát khỏi bàn tay như cái gọng kìm của hắn và đến khi bị còng bằng đá biển. Cơ thể cậu bỗng nhiên trở nên mềm nhũn ra.

-À quên. Trước khi nhốt mày vào chuồng. Có lẽ tao nên cho mày thưởng thức một màn trình diễn nho nhỏ trước đã.

Gã to xác ấy bỗng trở nên khoái trá. Hắn đứng cách xa cậu bé một vài mét. Rồi bỗng hét lên với một âm thanh kinh hồn. Cả con đường dường như nứt ra trước sóng âm thanh mà hắn phát ra. Cả khu phố rung chuyển, rồi nứt ra từng mảng trước tiếng động của hắn. Còn cậu bé quằn quại trên đất. Cậu càng không chịu nổi tiếng động của hắn khi nằm gần hắn như thế này trong khi mọi người đều bịt tai cũng không chịu nổi. Tai cậu bắt đầu chảy máu và như điếc đặc.

Rồi tên khốn đó ngừng kêu. Hắn cười gằn nói:

-Ta đã ăn quả âm thanh. Vì vậy mà ta có thể phát ra mọi sóng âm thanh với tần số và độ to bất kì. Sóng âm thanh có thể phá huỷ mọi thứ. Không những thế, ta còn có khả năng nghe những âm thanh từ cách đây hàng trăm dặm. Ví dụ như ta đã nghe thấy tiếng động của gã đã mời ngươi lên thuyền trong quán rượu đang bước tới đây đây.

Quả nhiên, người đàn ông trong quán rượu bước tới. Ông ta uể oải nói:

-Ta đang tự hỏi không biết có con chó nào sủa nhặng lên ở cái chốn này, hoá ra lại là ngươi.

-Đúng là những kẻ điếc không sợ súng. –Tên to xác đỏ mặt lên giận dữ -Mày là thằng nào mà dám láo toét trước mặt thuyền trưởng băng Hải Tặc Đầu trọc hả? Ringo, xử lí hắn cho ta.

Một gã mặt choắt khác xuất hiện. Hắn ta nhìn người đàn ông này, cười với một âm thanh nghe rất chói tai:

-Thuyền trưởng bảo tôi xử lí cái gã già râu ria này sao? Ngài coi thường tôi quá.

-Cứ im mồm mà làm đi.

-Tuân lệnh.

Nói xong, hắn bèn phóng tới người đàn ông. Cơ thể hắn bắt đầu biến đổi với đầy gai nhọn trên người:

-Ta đã ăn quả Nhím Nhím có thể biến thành nhím với những cái gai cứng như thép. Trên người ta lúc này đầy những gai nhọn tẩm độc đấy. Hãy vui vẻ mà tận hưởng đi.

Người đàn ông nghiêng mặt nhìn gã nhím đang lao tới, nói:

-Một băng hải tặc mà thuyền trưởng lại sai bảo thuộc hạ như một kẻ tôi tớ ư? Đó không phải là một gia đình. Đó là một băng hải tặc thối nát cho dù thành viên có năng lực mạnh đến đâu. Những băng hải tặc đó phải biến mất khỏi thế giới này.

Rồi người đàn ông vung nắm đấm vào không khí. Rồi không khí cảm, giác nứt vỡ ra nhưng gương. Ngay khi nó nứt ra, lập tức, vùng không gian đó chao đảo liên hồi, rồi cả mặt đất cũng rung chuyển, một cơn động đất xuất hiện. Và tên người nhím, giống như đã bị vỡ hết xương trong người. Hắn đổ gục xuống đất, bất tỉnh.

Xung quanh mặt đất vẫn chuyển động giống như dư chấn của cơn động đất. Mọi người nằm rạp xuống đất hét lên:

-Đó là Râu Trắng, người có thể tạo ra những cơn địa chấn như thế này chỉ có thể là Râu Trắng mà thôi.

-Nhìn kĩ đi. Đúng là người đàn ông đó có bộ râu trắng còn gì.

-Bá chủ của Biển Nam lại đến Biển Tây làm gì thế này.

Tên đầu trọc hoảng sợ, giật thót mình khi nghe đến cái tên Râu Trắng. Hắn kêu lên sợ hãi:

-Không phải lỗi tại tôi. Tại tên nhóc con này chửi tôi trước.

Râu Trắng nhìn tên to xác khinh miệt. Ông nói:

-Nếu là người lớn đánh nhau. Thì ta chẳng cần quan tâm làm gì. Nhưng nếu có kẻ dám đánh trẻ con, những tương lai của thế giới. Thì dù kẻ đó có là ai, đứa trẻ đó có là người như thế nào. Thì ta cũng sẽ đánh bay kẻ đó. Hơn nữa, đứa trẻ này lại là đứa con của thế giới. Nó là con của ta. Kẻ nào là dám đánh con ta, thì kẻ đó coi như tàn đời rồi.

Tên to xác, hoảng hồn trước những lời nói đầy trấn áp của Râu Trắng. Hắn gào lên với bọn thủ hạ:

-Bọn bay. Mau tiêu diệt hắn cho ta.

Đám thủ hạ cũng hoảng hồn. Bọn chúng lao lên vội vàng đánh Râu Trắng. Ông chỉ cần nắm vào không khí như nắm lấy tấm vải, quăng nhẹ sang một bên. Lập tức, đám thủ hạ như bị một sức mạnh vô hình ném văng ra xa.

Chỉ còn lại một mình gã to xác, hắn ta bèn hống lên trong tuyệt vọng. Âm thanh mà hắn phát ra làm đổ rạp hết khu phố kia. Râu Trắng đứng lạnh lùng nhìn hắn. Rồi ông vung nắm đấm vào không khí, hướng về phía hắn. Gã to xác lập tức tắt tiếng, cổ hắn đã bị bóp nghẹn và người hắn thì văng ra xa đến hàng chục mét, bất tỉnh.

Râu Trắng bước tới bên cậu bé, bóp nát cái còng đá biển đeo trên tay cậu.

-Nhóc con. Ngươi có thể chữa lành mọi vết thương thể xác bên ngoài. Nhưng vết thương tinh thần bên trong của nhóc thì đã phải chịu đau đớn lắm rồi. Hãy để cho ta giúp ngươi hàn gắn lại vết thương ấy. Nói cho ta nghe xem. Tên nhóc con là gì?

-Marco. Cậu bé thổn thức.

-Marco. Hãy lên thuyền của ta. Hãy xăm trên mình biểu tượng của ta. Rồi người sẽ gia nhập gia đình Râu Trắng. Ở đây, ngươi sẽ có một gia đình thực sự. Ta và tất cả mọi người sẽ yêu thương ngươi giống như chính lòng yêu thương mà ngươi có thể dành cho ta và mọi người.

-Vâng.

-Con trai ta. Chào mừng con đã gia nhập với gia đình Râu Trắng.

-BỐ. -Marco gào lên. Rồi gục vào vòng tay ấm áp của Râu Trắng.

Chúng ta đã đánh mất gì trên thế giới này. Lòng yêu thương. Không, Không, lòng yêu thương không bao giờ bị đánh mất. Sẽ có những người giúp chúng ta tìm thấy lòng yêu thương. Râu Trắng là một người dành trọn cuộc đời mình để giúp cho những con người lang thang trên khắp bốn biển tìm được lòng yêu thương của con người. Ông đã gây dựng lên một gia đình lớn mạnh hơn bất kì gia đình nào trên thế giới này. Và ông đã nắm lấy những đôi tay tuyệt vọng đang trên bờ vực thẳm, kéo họ lại, đến với gia đình của ông, đến với lòng yêu thương ấm áp của mọi người. Ông chỉ nói một câu đơn giản:

“Bất kì kẻ lang thang nào muốn lên thuyền của ta, ta đều coi nó như con và đối xử với nó như thể là đứa con của chính mình”

Ông đã hy sinh cho gia đình của mình trọn cuộc đời và cho đến lúc chết. Ông hy sinh tất cả cho những đứa con của ông. Dù có phải chết thay cho chúng. Nếu may mắn, trong giấc mơ, bạn có gặp được con người này, thì bạn sẽ thấy ở con người này chỉ toát ra lòng yêu thương mà thôi. Có thể bạn sẽ thấy người này đang lúc tức giận nhất, và có lẽ, lúc đó, lòng yêu thương của ông là lòng yêu thương lớn hơn hết thảy mọi thứ trên đời.

Sưu tầm - One Piece Fan Blog